TRỞ VỀ

By HTT



Một ngày tôi trở về trong tôi

Những hư ảo dường như chợt vỡ

Cuối con đường men đời đang tự tử

Tiễn đưa lòng. Thèm một tiếng nấc hoang.

Đã có chân cầu gãy sóng ở niềm quên

Mưa ngửa cổ hát run lời hò hẹn

Chén ly bôi bổ ngang chiều viên mãn

Đêm dặn dò viên thuốc ngủ ngủ ngoan.

Chiếc đồng hồ đếm mỏi những bất an

Ăn cắp một đêm tự tình với sương cỏ

Treo nụ cười lên bức tường đang trổ

Con thạch sùng hoá đá ngủ quên.

Gấp nẻo về thành một  góc bình yên

Hôn vào môi dự cảm cho ngày gặp

Trăm năm ấy nồng nàn hay lay lắt?

Ký tự loay hoay vẽ kín mặt người.

Một ngày -  tôi trở về tôi

Chạm vào tim. Thấy qua đời. Nụ hôn.





























More...

BỒ CÔNG ANH

By HTT

 
                                                          Cho R....
 
"Anh không muốn mất em" - Cô ngồi bần thần trước màn hình máy vi tính không thể gõ bất cứ ký tự nào nữa. Những giọt nước mắt thi nhau rơi trên khuôn mặt trong ngần. Cô lặng lẽ xếp tài liệu vào cặp dắt xe ra cổng và đề ga.

Cô chọn cho mình một quán café nhỏ khuất sau những ồn ào. Cậu nhân viên im lặng chờ cô kêu nước rồi trả lại cô với một không gian riêng thật riêng mà cô đang muốn tận hưởng.

Cô mở máy điện thoại mở inbox đọc lại những sms mà anh gửi cho cô từ khi quen nhau đến giờ. Dù chỉ là những tin nhắn rất khách sáo và vô cảm thôi nhưng cô vẫn trân trọng vô cùng..... Và hôm nay anh nhắn cho cô cái tin nhắn làm cô run lên và oà khóc vì tủi thân.

Ngày cô tiễn anh ở sân bay cái ngày mà cô vừa mới biết anh đấy thôi cái giây phút định mệnh khi cô ghé tai anh thì thầm " Anh ôm em được không?" Và anh ôm cô nụ hôn lướt nhẹ trên môi làm tê liệt mọi giác quan cô đã biết mình thuộc về anh từ giây phút ấy. Cô trở về mà cảm giác hư ảo cứ bủa vây cô không định lượng cô thất thần quay lại nhìn bóng anh đã khuất xa.

Cô tự hỏi mình thế là yêu ư? Chỉ thế thôi mà mình có thể đánh cược mọi thứ để đến với anh ư? Tình yêu có là đoá bồ công anh nở bên chiều vụng dại với riêng cô không hay chỉ là ánh chớp hào nhoáng của đam mê?

Cô nhắn cho anh những sms đầy hồi hộp và lo âu đầy dự cảm cho những ngày cô ngụp lặn giữa hoài nghi thất thường và nhớ. Cô nhớ anh. Những tin nhắn hồi âm của anh bao giờ cũng trễ nải cũng nửa vời. Cô thấy mình hụt hẫng. Có lẽ anh sợ những tình cảm của cô sẽ phá bỏ tất cả những ẩn ức anh đang nuôi dưỡng bấy lâu những ẩn ức anh giữ cho riêng mình trong những đêm không ngủ.