Mượn ngày dở dở ương ương
Tôi đem bán cái chán chường để quên....
Viết cho mình | dauchamphay | January 28, 2010,15:23

Mưa cấm khẩu trút đời mình sũng ướt
Vỡ những chiều lầm lạc phía xa khơi.
Đêm bó lửa khắc dấu ngày lên mắt
Sám hối ngang ghé trượt cái ngông đời.
Ngây ngấy đổ lên nhau ngày rất cũ
Em nghe lòng vất vưởng phía hoang vu
Gót chân mòn những đêm chừng mực lũ
Nguội bàn tay đã hâm hấp sương mù.
Xin trú ngụ vào anh, đời bớt lạnh
Những thân ngày đang xối xả cựa đêm
Huyễn hoặc nhau nhớ bây giờ biếng nhác
Nằm loe ngoe ứa nhựa phía môi mềm.
Em đã bớt hờn ghen ngày nắng lụi
Hấp tấp đông ủ lứa mới xuân thì
Lá vừa rụng trên lưng chiều sương khói
Mảnh trăng non cháy khát cái nhu mì.
Yêu thương ạ, vẫn là đêm mất ngủ
Quẻ nhân duyên vừa rớt xuống chân mùa
Xin đừng trút những khoé ngày ấm ớ
Thói quen nào vội chật lũng bơ vơ.
Hoang sơ quá phút giây mình biết nhớ
Mùa đông qua ướp lạnh đến tơi bời
Nhen đốm lửa nhẹ nhàng lên khuya khoắt
Để ấm lòng bên hạnh ngộ mắt môi.
Đường dẫn cố định | góp ý (8) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | January 14, 2010,09:27

Giá có thể đặt nỗi buồn mình lên khuông
Bản nhạc ngân khúc thời gian định mệnh
Vênh Mặt trời
khúc xạ niềm thao thức
Siêu thực vớt những mơ hồ
đang tự tử từ đêm.
Này thôi, những mảnh ghép ảo vọng trườn mình trong vết xước khô
Đóng khung hình hài biệt ly ngày chưa gặp
Những đường cong nhấp nhô vục đầu vào bất trắc
Khua cơn khát đang trả treo trước mùa đông
lặng tím môi chiều.
Đôi chân hoang sơ vẹn kín mùa yêu
Ngật ngưỡng bờ vai chảy loang chiều sấp ngửa
Hốc hác gió. Điếng ngày áp thấp
quặn vòng eo vì nhớ!
Bàn tay tức tưởi. Đêm.
Cõng phố vào đời
nầng nẫng một khát khao.
Chối bỏ ngọt ngào
lối đi về lả lơi miền cảm xúc
Bài thơ ngủ quên
trong xiêm áo nỗi buồn hành khất
Giấc mơ bội thực cánh đồng
hoá thạch trên ngực đời
loang lổ bờ nhân sinh.
Cơn đói thất thân
Đôi bàn tay cào bằng lạ lẫm
Máng cỏ thời gian trơ cuống ngày. Rỗng
Bản dạ khúc xô đêm
nghiêng kín phía Mặt trời.
Đêm tô màu
Thắt nút một cuộc chơi.
Đường dẫn cố định | góp ý (13) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | January 08, 2010,13:42

Lem nhem thân quá độ ngày
Để vuông tròng mắt thêm gầy rộc mưa
Cuối đường bết ngọn cỏ thưa
Vục ngang cơn đói đổ trưa vào lòng.
Cũng chẳng còn nắng mà mong
Chỉ đày đoạ một sắc không vào chiều.
Thật thà mang nhớ ra treo
Đổ đi bớt một cái nghêu ngao. Cười.
Vác thân ra giữa chợ đời
Cược mua lại cả quãng thời ấu thơ.
Ngồi buồn vọng một cơn mưa
Bàn tay rỗng - hoá ngày chưa biết gì.
Đường dẫn cố định | góp ý (12) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | December 30, 2009,11:27

Này nhé, cuối năm rồi, đi uống café nào, nhưng một mình thôi, chứ đi hai người, chắc chắn không thể im lặng được
. Vậy thì đi thôi, nhưng phải là café Trầm trên đường Trần Huy Liệu nhé! Ừ, thì đi.
Bước vào quán, qua cái cổng chào (y như ở làng quê Bắc bộ vậy) là bao ồn ào, tấp nập của phố xá không còn chỗ để trú ngụ nữa. Thật bình lặng và dễ chịu. Cánh cửa màu nâu nặng trịch, một không gian mờ ảo được phản chiếu bởi những chiếc đèn đỏ quạch, âm ẩm mùi của hoang vu nhưng rất ấm áp.

Ngồi xuống bàn, chắc chắn sẽ không gọi nước ép trái cây đặc biệt của quán đâu, mà phải là café, nhưng chỉ café sữa thôi, chứ lâu rồi không uống café đen nên không dám tự tin đánh lừa cảm xúc rằng nó không đắng, rằng nó rất ngon nữa rồi.![]()
Tắt điện thoại, bắt đầu nhẩn nha nhấm thìa café đầu tiên, tuyệt. Cảm giác đang một mình, đang đối diện với mình làm mình cực kỳ phấn khích. Xem nào, sau những bất ổn, có lẽ phải bắt đầu làm mới mình thôi. Chắc chắn là sẽ không khóc mỗi khi buồn nữa, vì như thế cực yếu đuối, nhìn cực chán. ![]()

Cũng gần Tết rồi, năm nay sẽ không được về với mẹ nên cũng không mong, Tết làm mình thấy thời gian trôi đi thật nhanh, thấy bắt đầu xập xệ những ký ức và suy nghĩ không còn hào phóng và đam mê nữa. Cuối năm, niềm vui có thể đếm được nhưng nỗi buồn thì không, cố cất giấu mà nó vẫn hiện diện trên cả khoé mắt, bờ môi, lạ nhỉ? Mà hình như cứ càng cố gắng đi tìm khoảng lấp sự cô đơn thì nó lại càng cố tình loang rộng ra như trêu ngươi vậy. Mình vẫn còn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại, có nghĩa là mình đang hạnh phúc rồi. Nhìn những đôi vợ chồng công nhân ở các khu công nghiệp, những cuộc đời đang tha hương nơi phố thị nén giọt nước mắt sau bao nhiêu năm không có điều kiện về quê ăn Tết, mình chạnh lòng. Cuộc sống khắc nghiệt đã đè nặng lên ước mơ rất bình dị của mỗi người xa quê là có một cái Tết sum họp bên gia đình, ấm áp bên nồi bánh trưng, bên mâm cơm mặn nhạt giọt nước mắt sum vầy.![]()
Những gánh hàng rong oằn mình ngày giáp Tết, những vòng xe lăn chầm chậm trong đêm 30, những tiếng thở dài nhớ quê trong căn phòng trọ chật hẹp, những đôi mắt ngây thơ bao năm không biết quê hương là gì...là những hình ảnh nhoi nhói tim mình.......Mình không trong hoàn cảnh ấy, có nghĩa là mình vẫn hạnh phúc.

Đôi khi cứ huyễn hoặc đi tìm định nghĩa cao siêu về hạnh phúc, đòi hỏi sự thấu hiểu từ người khác mà mình không thực sự mở lòng, điều đó là không tưởng rồi. Thế thì tại sao không nhâm nhi từng giây phút được tồn tại, được thở, được sống trong cuộc đời này nhỉ? Hãy cố gắng cân bằng mọi nhu cầu của mình, cố gắng thấu hiểu người khác đã rồi hãy nghĩ đến đòi hỏi của mình, cuộc sống sẽ đơn giản và dễ chịu, tất nhiên là thế rồi. Không thể buộc người khác nghĩ bằng suy nghĩ của mình, vui buồn theo những cảm xúc của mình được đâu
, Dế ạ (bạn mình vẫn gọi mình thế).
Sẽ vẫn cứ viết về những gì mình thik, những điều mình không nói được với ai, nhưng hãy đừng mang nỗi buồn trong thơ ra ngoài cuộc sống để buộc người khác phải đau với câu chữ của mình thế nữa, Dế nhé! biết chưa?![]()

Ngày cuối năm, xin tri ân tới bố mẹ, Người đã tạo ra hình hài, dáng vóc và một tâm hồn là mình (tuy tâm hồn đó có lúc thật nổi loạn, thật bất ổn)
....Người đã theo mình từng niềm vui, nỗi buồn. Sức khoẻ tốt của Người chính là niềm hạnh phúc lớn lao cho những người con ở xa như mình.
Xin tri ân tới một nửa của mình. Dù một nửa ấy không bao giờ hiểu hết và có thể chia sẻ với mình mọi điều nhưng một nửa luôn đồng hành với mình trong việc nuôi dạy Cáo, yêu thương Cáo và cho Cáo một cuộc sống bình yên. Một nửa không chỉ thấy những mặt tốt, được nhìn thấy mình xinh đẹp hàng ngày mà một nửa cũng phải chịu đựng những lúc mình thật xấu, những khiếm khuyết của mình (điều này có đánh cũng không khai đâu)
. Một nửa có thể không biết mình đang nghĩ gì, cảm xúc của mình thế nào nhưng một nửa vẫn chăm sóc mỗi lúc mình đau, vẫn ôm mình mỗi lúc mình khóc vì nhớ mẹ...và quan trọng mình cần một nửa ấy để hoàn thiện một mái ấm cho Cáo trưởng thành.
Xin tri ân tới Mặt trời bé con, người đã đồng hành với mình gần 4 năm qua. Người đã cho mình biết cảm xúc hạnh phúc khi được làm Mẹ. Người đã làm cho mình cảm thấy mình rất quan trọng, rất có ý nghĩa với cuộc sống của một ai đó. Người đã làm cho mình thấu hiểu tình yêu sâu sắc và những khổ cực của bố mẹ mình trong suốt 30 năm qua. Người đã cho mình biết dịu dàng như thế nào mỗi lúc ôm con và cũng biết kiên nhẫn như thế nào, xót xa thế nào mỗi lúc con đau. Mẹ xin tri ân con, Cáo nhé!![]()
Xin tri ân tới tất cả bạn bè, những người bạn trên thế giới ảo hay trong cuộc sống đời thường. Những người đã luôn bên mình những lúc vui buồn, cô đơn, khổ đau hay vấp ngã. Cuộc sống sẽ là thiếu hụt biết bao nếu mình không có những người bạn như thế. Xin tri ân tới những người bạn mình vô cùng yêu quý.![]()
Và cuối cùng, xin tri ân tới một người không bao giờ có cơ hội ở bên mình, nhưng lại vô cùng đặc biệt với mình.![]()
Ngày cuối năm, có cần phải thay đổi kiểu tóc không nhỉ? Có ai đánh mất sự dịu dàng bằng một mái tóc cực ngắn? Có lẽ là không đủ can đảm đâu vì vẫn có người rất thik hình ảnh: tóc ép và xe ga và váy, dịu dàng như mình mỗi ngày, hì. ![]()
Nào ta cùng Happy New Year, bỏ lại những muộn phiền vào quá khứ, cùng chúc nhau may mắn và hạnh phúc, bạn nhé!![]()
Đường dẫn cố định | góp ý (8) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | November 11, 2009,10:47
Cứ tưởng phía cuối con đường kia
Chỉ có đêm và nước mắt
Đâu ngờ
chiều vẫn thánh thiện
trong em...
Đã gieo quẻ cho ngát mùa thu cũ
Mơ những dòng chẵn lẻ phía bời xa
Con đom đóm cứa màn đêm ngồi thở
Rạc mảnh chiều mãn hạn còn ba hoa.
Mưa trổ đòng run lên từ sóng mắt
Khi cuống ngày cứ thắp gió đi hoang
Em ngây dại trước nhu mì cơn sốt
Những lãng quên phủ bóng ngực cơ hàn.
Đã khai sinh tên nhau từ kiếp trước
Đêm ngại ngần bứng mặt khóc như mưa
Sao cái nhớ cứ bủa vây cơn khát
Như ngày xưa thất lạc phía nghi ngờ.
Giấc thu già toát mồ hôi ướm lạnh
Trước mái hiên đang quở gió tanh bành
Anh đã đến, bức tranh ngày yêu cũ
Theo mùa đông di trú dưới tên mình.
Mưa quá lứa vần đằm mùa đậu hạt
Những đụn buồn chôn tận phía ngàn xưa
Anh thắp lửa ru những chiều thất bát
Cong lưng mùa đông gặt nắng ơ hờ...
Không ngăn nổi trái tim mình bật khóc
Khi nhớ anh chật kín cả lưng ngày.
Chợt nhận ra con mắt mình không ngủ
Suốt một đời cứ chớp mãi cơn say.
Đường dẫn cố định | góp ý (14) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | November 03, 2009,13:59

Ký tự lập trình từ những miền quên.
Có thể với anh
nước mắt em đã nhạt
màu son mùa vũ hội
Nốt nhạc ngã trên lưng chiều khuyết dại
Đêm nguyệt thực mình,
cào xước cánh đồng
mùa trổ hạt trăm năm.
Thầm thĩ với ngày
lá rụng vàng tay em
Sau ngã ba đường phồng rộp những ụ buồn đang cháy
Lửa đan nghiêng ngày, lùa đêm thức dậy
Ước mơ bạc đầu, bần bật lo toan.
Có thể em chưa nói với anh
chiều đã vỡ đầy môi
sau buổi hẹn hò viên mãn
Mưa ký sinh trên đất
nảy mầm từ những chồi khô hạn
Chạng vạng nhau thôi trắng những âm buồn.
Mọi điều ta chưa nói....
Lăng kính ngược chiều
giải mã ký tự.
Em.
* Tên một cuốn tiểu thuyết của Marc Levy.
Đường dẫn cố định | góp ý (14) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | October 22, 2009,13:32
Đêm qua em đã khóc
Mưa đầy trời
đầy đất
và đầy em....

Đã cột mùa vào tận cùng năm tháng
Khước từ chiều bỏ mắt đứng chơ vơ
Không ném đá mà tim nhau trầy xước
Một lời - và - đủ ngập cả cơn mưa.
Không ru nổi trái tim mình lạnh cóng
Đêm trùm mền ngụp lặn dưới môi nhau
Dãy cỏ khuya vạt lưng mình ướt đẫm
Viên sỏi lăn trên con mắt thức nhàu.
Thôi xốc nổi để biết mình rất cũ
Những khoảng say cứ chật lối đi về
Đêm ngược dốc uống cùng em giọt cuối
Lạnh bỗng thèm một ánh mắt phủ phê.
Đêm tượng hình từ chân ngày đẫy giấc
Lời suông bôi đánh đổi cả sông đời
Em loay hoay chải nỗi buồn thành sóng
Sóng cứ vờn lẫy nhịp buổi thôi nôi.
Đã nhặt hết những màu hoa dại dột
Ươm xanh mầm bấm đốt buổi sơ khai
Cũng may là khi buồn em còn khóc
Ương ương ngồi độc thoại với ngày mai...
Đường dẫn cố định | góp ý (26) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | October 19, 2009,13:40
Thương yêu tặng các mẹ, các chị, các em nhân ngày 20/10.

Mùa hoa vắng nở bên sông
Trổ ra sóng cả cánh đồng quạnh hiu.
Mẹ ngồi im với buổi chiều
Lau khô bờ cát, vớt bèo tuổi thơ.
Dũi lòng vào cuối cơn mơ
Xô nghiêng vạt áo giấu chờ vào đêm.
Lát mùa bằng dấu chân chim
Lời ru cong nhớ lặng chìm vào sương
Mẹ ngồi rẽ ngả miên trường
Âu lo quẫy sóng trắng đường chỉ tay.
Bao mùa nắng đổ thành ngày
Mưa dầm thành nhánh hao gầy luân phiên
Bát cơm mặn nhạt lấm lem
Là con thành tuổi, thành tên bây giờ.
Ruộng đồng vun chật ước mơ
Mẹ hun khói nhớ để khô gió mùa
Gác ngày nín gió ban trưa
Khất thành đốm lửa bận lùa trái ngang.
Mẹ ơi gạt hết đa mang
Chiều con đã kịp giăng hàng nhớ thương
Bao lần ngụp giữa vô thường
Đắm lòng mẹ thôi khiêm nhường giọt đau.
Gánh mùa đi bán nông sâu
Long đong vựa khói kín màu tóc sương.
Con chưa đi hết đoạn đường
Đã hun hút bóng mẹ thường trực. Đêm
Bàn chân đã mỏi ưu phiền
Thôi về trên lối cỏ hiền mẹ đan....
Đường dẫn cố định | góp ý (8) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | October 16, 2009,08:34
Để nghe nỗi nhớ cộng thêm vào mùa
Không còn cãi với ngày xưa
Đành thôi ôm bóng chanh chua với lòng.
Nẻo về bên ấy có trong
Hay mưa lẫy nhịp trổ đòng chơ vơ?
Nếu ngày chỉ đập hai tư
Thì đêm cũng đã kịp trừ chiêm bao.
Vạnh tròn cả những hư hao
Con mắt thức mở cứ cào xước khuya
Khuấy lòng loãng với cà phê
Thấy sâm sấp đắng, thấy đầm đìa môi.
Cuối thu đã lạnh tiếng cười
Cái lo âu lại cứ rơi vào lòng.
Con trăng nấn ná đèo bòng
Thắt thêm chín khoảnh mênh mông vặn vừa.
Dẫu đêm vẫn cứ dư thừa
Cỏ may đã mọc kín bờ trần gian.
Đường dẫn cố định | góp ý (23) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | October 12, 2009,10:51
Dẫu là những dải đăng trình thắt nút một cuộc yêu vừa đấy nồng nàn, lại thanh thản gói lòng mình hoài vọng một đáp số vô cùng là anh.
Anh đong đầy em bằng những vệt nắng ưu tư khăng khăng lời hẹn hò với mưa nắng. Mưa đầy chiều, sao lòng em vẫn còn trắc trở và băn khoăn với lâu đài tình yêu trên đỉnh đồi số phận?
Đêm chạng vạng trước hiên nhà, em đã trót cầm mưa giăng trên con đường đến bên anh, gập gềnh và lênh loang là niềm nhớ, giam cầm thời gian băng băng trên xa lộ của nỗi buồn.
Em chanh chua đổ tội cho những cảm xúc lạ lùng khi nắm tay anh mà bợt run đến bây giờ. Không phải là những khoảng yêu vừa lên men đã tự tử trong buổi chiều em say anh, mà chỉ là dải sông mềm trên khóe môi anh hóa cánh diều ảo vọng.
Em tiếc mãi một ngày xưa đã hóa thạch thành hình hài của quá khứ mà không có anh bên đời. Mỗi lần lạc vào xưa, nơi lời ru đứt gánh giữa chiều nông nổi, em lại ghim vào mảnh ghép cuộc đời mình những vá víu hờn ghen và giá buốt, không thể thanh thản ướt vầng trăng khát ....cho đến ngày em ngập ngừng trước ánh mắt anh thiêu đốt và nồng nàn.
Đã nhiều lần, con phố trở giấc giữa mặn mòi đêm, gió thắc mắc sao dòng sông chật chội lẫm chẫm soán ngôi dấu chân em chia thì quá khứ, anh còn mãi khất hẹn hoang vu chất đầy phù sa lấp đầy bên lở em xuân thì.
Guốc mộc lốc cốc gõ vào miền tâm cảm xưa trăn trở, loáng thoáng em ghi âm lại vết xước gánh thời gian vào mùa. Thôi thì mặn nhạt với hanh hao, nốt trầm chia ngang ngày giông bão, nỗi buồn an nhiên thoát hiểm bên chiều.

Trải lòng trên bàn phím, trượt vào Google tìm kiếm những gót chân cô đơn đọng lại buổi giao thời giữa đêm và ánh sáng của niềm tin, em nhón chân chạm phải buổi sáng ướt nhẹp môi mình...hóa ra đêm xoay chiều tưởng trống rỗng lại bung thành suy tư nối gót long đong tròn dẹt cả khứa buổi muộn màng, góc ngày rơi...
Anh yêu em trót đằm mình cơ nhỡ những hoang sơ, nắm lại bàn tay ấm những dư âm soán đổi địa vị tình yêu, thanh thản cùng em trải mật những năm tháng vụng mùa yêu....đến muôn đời....
Đường dẫn cố định | góp ý (10) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | September 25, 2009,11:05

Thu đã vàng trên những nhánh sông, hạt nắng chiều lẻ tẻ rắc quanh nôi tần tảo..... Con lặng lẽ ngồi trước phiến đá muộn màng của ngày, khắc lên vết lòng ngày con tròn 30 tuổi....30 năm ấy có một trái tim chắt chiu từng giọt mưa đời nắng ấm, từng khát khao để ươm hạt mầm bé nhỏ - là con.
Con vẫn tự hỏi lòng, đã bao nhiêu giọt nước mắt lăn trên ngực mẹ ngày con chào đời? bao nhiêu nụ cười đơm hoa có đủ làm mẹ rưng rưng giữa giờ khắc con níu bầu sữa mát lành mà phụng phịu? Sẽ là vô nghĩa khi con muốn làm phép đo ấy mẹ nhỉ? Vì khổ đau nào cũng được hạnh phúc mẹ bao dung.
Con đánh rơi tuổi mình vào những mê cung, của nỗi buồn cằn cỗi, con đắm đuối khát khao cùng những chiều nông nổi, những trơ khấc của cuộc đời bám víu miên man .....con buông xuôi niềm hạnh phúc mình chao đảo.....để rồi nhận ra bên lề của những khổ đau và hạnh phúc ấy, vẫn có mẹ song hành.....
Bức tường dựng đứng những hoang mang, con đã bao lần độc thoại với ký ức lênh lang là sương khói, và sâu thẳm của muộn phiền, con đã dành được bao nhiêu nỗi nhớ cho mẹ, mẹ nhỉ? Để chiều nay, con cay mắt với những ngày tự giam cầm trong sự cô độc ấy....Con cứ hồn nhiên trải lòng mình với câu chữ, khóc với ngôn từ khúc chiết từ trái tim mà vội vàng quên lãng lòng mẹ đang ắp đầy sự xa vắng thương yêu.
Thơ con viết ngày càng cằn cỗi, thơ con viết ngày càng ưu tư, thơ con viết ngày càng cay nghiệt....với chính bản thân mình, không lối thoát, cơ hồ như thắt nút cuộc mưu sinh. Suốt chặng đường hiên ngang đi tìm lại bản ngã, con đã lạc lối bao nhiêu lần trong những đam mê?
Thế giới phẳng trong tình yêu thương rất phẳng, thế giới nghiêng khi lệch một chút rất đời..... Thế là chao đảo, thế là hao mòn cả những bước chân quen.
Con đã đi chạm ngõ nửa cuộc đời, vẫn không thấu bài học từ trái tim của mẹ, vẫn va vấp, vẫn buồn và tàn phế, tật nguyền những thương yêu, con khóc nấc cả chiều.
Con đã bắt đầu lớn bằng bước chân mẹ ngày xưa, đã từng hạnh phúc rơi nước mắt khi bắt đầu làm mẹ, là những đêm trắng với nỗi buồn không ai chia sẻ, rấm rứt khóc trong đêm khi con bệnh trở mùa, ....đủ hiểu lòng mẹ rưng rưng đến lạ kỳ. ...Nhưng con không dịu dàng được như mẹ, không bao dung và vị tha đến mức hào phóng như mẹ và không đủ hy sinh như mẹ để chỉ sống vì người khác. Có lẽ là cái tôi trong con quá lớn để rồi cứ phải giữ thăng bằng trên sợi dây mỏng mảnh của sự sinh tồn. Mẹ đã dạy con đức tính vị tha và hy sinh của người phụ nữ, của người mẹ, người vợ, đức nhẫn nhịn và những ganh đua trên con đường danh vọng....Con đã nghe nhưng lại va vấp quá nhiều để tính toán sự hơn thua được mất...để rồi chợt nhận ra đôi khi đời không công bằng như công thức một cộng một bằng hai, không hẳn ta dành cho đời cái gì, đời sẽ trả lại những thứ ấy, mà đôi khi khuyến mãi theo dư vị của thiệt thòi.
Phố vẫn dịu dàng những nhịp đời rất mở, sao lòng con hoang lạnh quá mẹ ơi!

Ngày con tròn 30 tuổi, con không dám nghĩ về mình....vậy mà cứ xót lòng khi nhớ mẹ nơi xa. Con đã cảm ơn cuộc đời biết bao lần cả vì hạnh phúc hay đau khổ, cảm ơn bao nhiêu người dù khách sáo hay tận tâm, nhưng trước mẹ con đã bao giờ nói với mẹ lời cảm ơn ấy đâu, mẹ nhỉ?
"Cảm ơn mẹ đã sinh con ra trong cuộc đời này...."
Đường dẫn cố định | góp ý (15) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | September 22, 2009,11:58
Đợi bóng mình đi qua ngõ
Ta thở phào, duỗi mặt nằm co
Ô cửa sáng khép hờ vẫn sáng
Bí mật vuông lăn lóc ngủ vờ.
Vắng bóng - ta vứt đi mình đạo mạo
Vẻ tinh khôi khát những nụ hôn thừa
Cố nhăn mặt bằng nụ cười vênh váo
Hềnh hệch buồn gõ trật phím Enter.
Thôi ngất ngưởng với tình yêu rất cũ
Mua lặng im mặc cả cái thật thà
Mưa không đủ để ta ngồi bệt khóc
Ném nghi ngờ lên một chuyến đi xa.
Ta cứ trốn bóng đời, không dám thở
Đêm lâng lâng không chốt nổi tiếng cười
Canh chừng phố vừa vừa say để nhớ
Quay quắt chờ gục trên lá ngủ rơi.
Câu thơ dở - đốt tàn môi vẫn dở
Bóng của ngày không kịp đuổi mùa trôi
Dẫu có thắt nơ, đánh xi đôi giày cũ
Không thể sang tên - định mệnh ấy - nửa vời.
Đêm vẫn cứ bội thực đêm như thế
Thơ ngủ ngồi trên thảm cỏ nghe mưa
Ta di trú vào bóng mình như thể
Lật bàn tay - đủ năm ngón - không thừa.

Đường dẫn cố định | góp ý (23) | Trackbacks (0)
Thư cho em | dauchamphay | September 15, 2009,10:53
Ngày dài tháng nhớ năm vô định...
Đêm đổ dài trên xa lộ của nỗi nhớ. Tôi tản bộ dọc con đường Trần Phú, dải đăng trình còn sót lại của buổi chiều làm bước chân như chực ngã.
Nhìn ra phía biển, tôi thấy lòng hoang vắng một cách lạ kỳ. Cũng đã gần một năm không liên lạc với em, một năm trôi qua cuống quýt và vội vàng. Tôi ngập trong công việc, mỗi ngày tôi không có 5 phút để thở nữa....Nỗi nhớ em cũng dần nguôi ngoai. Bao nhiêu lần định bấm máy tên em, tôi lại trùng lòng xuống: "Hãy để em bình yên nào"....Chỉ đến khi màn đêm ập xuống, khi đã sắp xếp xong cho công việc ngày mai, khi điếu thuốc ngắn dần trên môi, tôi mới thấy trống trải đến lạ thường. Hình như đêm luôn cộng hưởng với sự cô đơn để bào mòn đi những khuyết tịch của chính mình. Không hẳn là sự sàng lọc của những điều vụn vặt đang làm tôi bất lực trước đêm mà chỉ là tôi không thể buông thả với nỗi nhớ của riêng mình. Tôi bấm đường link vào blogs của em, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của em trên Avatar, tôi nhớ em da diết.
Phố cổ độ những gam màu xanh nhạt từ chiếc rèm cửa sổ, làn khói thuốc đặc quánh trong căn phòng làm việc, tôi nén tim mình khi đọc dòng viết trong những entry của em, là câu chữ hay những dòng nước mắt của em? Tôi thấy hình ảnh mình thấp thoáng trong những câu thơ, những câu chuyện kể của em, có lẽ là không hoặc là tôi cứ huyễn hoặc để an nhiên với tình yêu của mình mà thôi....
Dạo này em lặng lẽ, chẳng viết gì nhiều, chẳng sôi nôi ồn ào hay tha thiết. Tôi bỗng thấy bất an vì sự cam chịu ấy. Tôi không hề muốn thấy một em đầy ẩn ức, một em đầy hoài nghi và bấn loạn như thế đâu, em thân yêu à ....
Sóng biển dập dìu như những đôi tình nhân suốt một đời chung thủy, gió mặn lòng những câu hát đi bên cạnh đời nhau. Phố vẫn thế, nhịp đời vẫn thở, không dưng lòng bỗng thấy khát khao em đến lạ thường.
Bước chân lẻ loi đến vô chừng, tôi lang thang dọc ký ức của mình những ngày chưa gặp em. Những ngày ấy tôi thản nhiên với ánh mắt nồng nàn của một đồng nghiệp, cử chỉ thân mật của một đối tác...tôi ngỡ như cuộc sống quá hào phóng với mình. Vậy mà sự xuất hiện của em đã làm thay đổi tất cả tâm tư và tình cảm vốn đã quá an bài nơi tôi. Sự luân chuyển những nhịp thở, sự bài tiết những thói quen, sự hao mòn niềm nhớ....cứ miệt mài, trúc trắc khoác lên trái tim tôi những nhộn nhịp như thể tuổi hai mươi khạo khờ....
Ngày hôm qua trôi đi chậm chạp theo những nhịp đời thanh thản, sóng biển vẫn ồn ào và tha thiết. Mỗi buổi sáng, khi tôi đi làm dọc con đường ấy, tôi vẫn thấy ánh nắng ban mai bò qua khung cửa kính, tôi vẫn thấy bản nhạc của sự sống trỗi lên trong hằng hà của sự vật....dù nơi đây tôi không có em bên cạnh cuộc đời mình.
Tại sao chúng ta cứ phải ở xa nhau để mỗi ngày phải đo lường nỗi nhớ, để cảm thấy sự cần thiết của người này đối với người kia em nhỉ?
Tôi đã từng hạnh phúc khi cùng em ngồi nói chuyện, nơi góc bàn ấy, nơi mùi thơm của mái tóc em còn phảng phất, nơi tôi có thể nhìn ngắm khuôn mặt em rạng rỡ như thiên thần...Đó đã là hạnh phúc rồi, phải không em?
Em thân yêu, đôi lúc chính tôi cảm thấy bất lực trước những mong muốn rất giản dị, nỗi khao khát hay sự thôi thúc của trái tim mình. Điều ấy đôi khi gây ra nỗi đau khổ và dằn vặt đến không thể chịu đựng được. Cảm giác ấy sẽ ám ảnh tôi cả cuộc đời này...Mà tôi không muốn sự bất lực của mình sẽ sản sinh ra nỗi sợ hãi. Và em thân yêu ạ, tôi không dám minh chứng hay sống đúng với lòng mình thì có thể gọi là kẻ tật nguyền về cảm xúc không nhỉ?
Người ta không thể sống trong những ký ức hòa lẫn với niềm tiếc nuối, vậy mà tôi vẫn đang sống như thế đấy em ạ. Tôi vẫn để năm tháng trôi qua như một người ngốc nghếch.....bởi tôi còn có những nghĩa vụ, có nhiều vai phải sắm cho tròn trên cái sân khấu cuộc đời của chính mình.
Không có gì là không thể được, tôi đã tự nói với mình câu ấy bao nhiêu lần khi đứng trước những khó khăn, vậy mà tôi không thể quên được em. Tôi đã giải rất nhiều phương trình để tìm ra một nghiệm số...nhưng điều tôi không mong muốn nhất là dù tôi có giải bằng cách nào đi nữa, nghiệm số ấy vẫn chỉ là em mà thôi....Tôi cứ hy vọng thời gian và khoảng cách sẽ làm thay đổi, nó sẽ biết cách để làm tôi quên em...Nhưng một giây, một thời khắc em xuất hiện trong đời tôi thôi, em đã ngự trị vĩnh viễn nơi trái tim, đó đã là quá nhiều rồi, em biết không?
Có ai đã nói rằng "Ngày mai luôn là ẩn số"...nhưng tôi cầu mong ẩn số ấy với em sẽ là những niềm vui và hạnh phúc chứ đừng là nỗi bất hạnh, sự khổ đau hay chối bỏ...nghe em.
Tôi vẫn đi công tác thường xuyên. Những chuyến bay tưởng như không bao giờ hạ cánh vào một miền vô định của tâm cảm. Tôi cố tránh những chuyến bay đi đến thành phố em đang sống, tránh những tin tức liên quan đến em, tránh cả những người có tên trùng với tên em...hoặc bất kể một cô gái nào có dáng người hao hao giống em. Chỉ cần thế thôi là tim tôi như có ai bóp nghẹt đến khó thở.... Sự cô đơn, khoảng trống trong tâm hồn ngày càng làm tôi sợ....sợ lắm em có biết không?
Cánh cửa đã khép lại một hành trình dài và mệt mỏi. Hãy thi thoảng cho tôi được phép nhớ em, nghĩ về em như những gì tốt đẹp nhất mà cuộc đời đã dành tặng cho tôi dù tôi không thể đi đến tận chân trời để tìm kiếm bầu không khí mà em đang thở....tôi không có quyền làm điều ấy đâu em. Xin lỗi vì những thiếu hụt tôi đã dành cho em, những nửa vời mãi không bao giờ là trọn vẹn....
Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | September 09, 2009,13:05

Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | September 03, 2009,14:46

Hơi thở úp mặt vào nhau
phập phồng những muộn màng thoát ra từ thanh quản
Bức tường vuông khối màu chán nản
đang tượng hình
từ đêm.
Có tiếc không những lối mòn thăm thẳm
sau tấm lưng ngày phản chiếu
bóng mình đổ dài dưới đáy ly cà phê.
Dấu chân còn vụng dại
ngang qua vết xước dài
khuôn mặt co giãn với những điều giản dị
không ẩn ức
không hoài nghi
không đủ gam màu để biểu đạt
nỗi buồn cứ ầng ậc đi qua.
Mắt người vừa chớp một màn sương
đủ nhói lòng nhịp thở
Gương mặt niềm vui vừa bước qua cửa sổ
khai sinh những linh hồn vừa mới qua tay.
Nong những nồng nàn
còn lẩn quất đâu đây
Hơi ấm bò lan ra ngõ bình minh
đang lạnh dần từ đôi chân mỏi
Loãng nỗi buồn cũng từ ấy mà trôi....
Bữa nay trời hoang mộ
Phố lăn mình lấc khấc đổ vệt rơi....
Đường dẫn cố định | góp ý (20) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | September 01, 2009,12:49
![]()

Ừ thì...anh đi...
sông vuốt mặt bình minh
đoản dương cầm thao thiết bặt âm
phục sinh em - nỗi nhớ.
Ừ...thì anh đi....
mây trắng cuối trời
khăng khăng không lời hò hẹn
đành nhau số phận cong chiều.
Ừ...thì anh đi....
Phố cổ độ nhau từ bữa ấy
Điệu vales một thời quên lãng
Nắng ngược lòng bấm đốt hoang vu.
Ừ...thì anh đi...
Quá khứ ngược lối mòn dâu bể
Lạc phím chiều quặn màu hoang phế
Tháng vội ngày khai quật lại miền quên.
Ừ...thì anh đi....
Con đường ấy thênh thang
Đường ray không chệch hướng
Con tàu định mệnh
Chuyến đi tận cùng an nhiên.
Ừ..thì anh đi...
Dẫu một lần yêu em
Anh không là một đời bão nổi
Bậc thời gian bào mòn cát bụi
Số chia cuộc đời, em nhận phần hơn....
Đường dẫn cố định | góp ý (18) | Trackbacks (0)
Tạp văn | dauchamphay | August 20, 2009,11:07

Đường dẫn cố định | góp ý (26) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | August 11, 2009,12:58

Ngày như gió tha hương về lối cũ
Chân thinh không những vết xước đồng bằng
Vườn em chín mây thờ ơ bẻ hạt
Lòng chanh chua vác một khoảnh ra đồng.
Nước mắt đêm quờ quạng bờ vai rỗi
Nén vô tâm thức giấc những nồng nàn
Phía xưa lụi tắt chùm sao nông nổi
Xế bóng cầm ngằn ngặt hoang mang.
Cơn mơ đói ghé ngang mùa trở dạ
Tay buông mành lăn hạt nhớ đi xa
Gió có cần đâu mà mây chiều vần vũ
Phía bên em len lén phủ chân mày.
Đêm rơi hoang trên nhành cây sám hối
Thêm non tơ cứ vướng vít xuân thì
Gánh long đong kín ngày không ướt nổi
Một trời em, khan khát cái nhu mì.

Từ bữa ấy, trăng bỗng thừa hao khuyết
Đêm liên miên lạnh lẽo đứng say mùa
Có thể hồi sinh không khi trả về day dứt
Ký ức lênh loang lẫm chẫm bơ thờ.
Thôi đừng dốc những chiều vàng viễn xứ
Môi ươm ngày nầng nẫng cái hư hao
Những quầng sáng nguyên sơ bày thánh thiện
Căn nguyên mùa lanh lảnh gọi chiêm bao.
Đường dẫn cố định | góp ý (23) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | July 31, 2009,11:05

Đường dẫn cố định | góp ý (15) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | July 30, 2009,08:09

Đường dẫn cố định | góp ý (12) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | July 02, 2009,10:43
Ngày em ngược dòng sông trôi ngang mùa
Con mắt thức mở choàng lên ngực phố
Cơn co thắt của chiều
Rụng trắng bờ mi.
Em, thôi khát về những sóng mắt cơ cực
ngàn năm còn sám hối
Tung tẩy môi son
hất tiếng nấc trượt mình vào con đường
lát thảm quá khứ đời nhau
Anh, thôi lướt trên ngõ hẹp đồng bằng
đang chia mùa nức nở
Nụ hôn rát lòng
Đeo khoen chiều trống rỗng
Dòng sông mủi lòng đứng hát giữa ngày rơi.
Có choán hết được lòng nhau
Khi con đường tắc nghẹn nơi ta không một lần hò hẹn
Cố tình không đan lát những hạt mưa cuối ngày
bào mòn phút giây em ngước mặt lên hỉ hả trái tim mình.
Phố lách muộn màng thăm thẳm vào tâm đường trú ngụ
Bợt những nụ cười đang thắc thỏm
không thật thà
Về ngày hôm qua
Em, không còn yêu cánh đồng anh giáp hạt
thổi bung những ráng chiều úa tàn
Phe phẩy lúc hòang hôn
Bàn tay trốn tìm
Thong thả đuổi cánh diều trơ trụi những phù du.
Vết chân buồn ẩn ức
loang cái giật mình giữa mềm mại em
Tóc mai giật những chiều sóng đổ
Cơ hồ anh thắt bóng đời mình
Sầm sập những ảo giác
Phủi bụi mình năm tháng hóa sao khuya
Anh, cố lát trường ca về một loài cỏ dại
Em, nằng nặc ngủ vùi khóc vụn đam mê
Nhưng, trời ạ!
Dẫu cố đốt hết những màu hoa dại dột
Em, vẫn không ngừng khao khát
Về những buổi chiều đầy gió
lộng tim mình
trong những ngày
ta vội vã qua nhau.....
Đường dẫn cố định | góp ý (25) | Trackbacks (0)
Viết cho mình | dauchamphay | July 01, 2009,11:35

Ta
Mang bán
Nửa gánh buồn.
Đủ mua lại một
Chút muồn muộn vui. Kìa!
Trăng đã ngã giá hời. Cược
Đêm tan giữa đất trời. Mới thôi.
Ừ thì, gỡ cũng chẳng rời. Mới hay
Rao bán một lời. Cho xong. Thôi đừng khóc
Giữa dòng sông. Nước thanh thản ngập. Kín lòng.
Một Đêm. Mùa xưa đã rực màu quên. Thì nhau
thất lạc thói quen. Cũng đành. Mưa mười
năm. Nắng mười năm. Môi khiên cưỡng
mắt ngại ngần, đấy thôi.Ta
mang buồn gả đi rồi
Trắng đêm ta cạn
nửa vời ta.
Say.
Đường dẫn cố định | góp ý (37) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | June 29, 2009,15:21
Chiều muộn, đường phố vẫn sin sít người đang nối nhau tất tả ngược xuôi. Trong một căn phòng nhỏ chắc là em đang nằm ngủ, đôi mắt thấp thỏm những lo âu (chị đoán thế). Và trong giấc ngủ mệt mỏi ấy, có lẽ em sẽ gặp những giấc mơ rất trong trẻo và an lành. Chị mong là như thế.
Em thương! Khi viết những dòng này cho em, chị thật sự cảm thấy lo lắng, bất ổn. Chị bật khóc khi nhận được dòng tin nhắn của em đêm qua, dẫu lúc đó chị không thể chạy đến bên em được. Có lẽ, đêm qua, em cũng mất ngủ phải không em? Em rất mạnh mẽ, rất can trường nhưng chị hiểu, em đã phải cố gắng thế nào để kìm nén sự lo âu đó không lan sang những người yêu quý em. Sự lạc quan của em làm chị vui nhưng lại thương em vô cùng. Giá như chị chia sẻ với em được phần nào sự lo âu và những cơn đau ấy, em nhỉ? Một mình trong căn phòng nhỏ giữa SG rộng lớn, những lúc thế này, chị biết em rất tủi thân, rất buồn khi không có ai bên cạnh.
Em biết không? Khi quen với em, chị đã rất cảm phục em, một cô gái nhỏ nhắn nhưng mạnh mẽ và nghị lực. Em có những suy nghĩ rất thực tế, rất sâu sắc về con người, về cuộc sống, về những giá trị của bản thân và luôn cố gắng sống tích cực. Chúng mình thường đi ăn, đi cà phê với nhau, biết bao câu chuyện của chị, em đã hiểu và cảm thông...Chị dễ trải lòng với em....để nhận ở em những lời khuyên từ một cô bé chưa nếm trải cuộc sống gia đình bao giờ.... Nghĩ lại chị thấy mình quá đỗi ích kỷ khi chị có bao giờ hỏi em về cuộc sống thường ngày, về những khó khăn và những nỗi buồn trong tình cảm của em đâu. Chị biết em mạnh mẽ, nhưng ẩn sau đó là một trái tim đầy nhiệt huyết, nhạy cảm và dễ tổn thương....Em, sẽ thật hạnh phúc cho người đàn ông nào có được em trong cuộc đời mình. Nhưng thấy em 27 tuổi rồi mà vẫn một mình, chị bỗng thấy lo...Có lẽ em đã có một tình yêu xa vời nào đó nhưng chị muốn em yêu và được yêu, được ở bên cạnh người mình yêu, được quan tâm và chia sẻ như bất kỳ người con gái nào khác, cô bé ạ. Em xứng đáng được hưởng điều đó mà.
Em, mỗi ngày qua đi đều để lại những dấu ấn trong cuộc đời. Mỗi giây, mỗi phút sẽ là những thời khắc quan trọng để ghi nhớ sự có mặt của chúng ta chính tại đây, nơi có quá nhiều sự yêu thương và chia sẻ. Thời lượng mà tạo hóa cho mỗi cuộc đời không ai giống ai cả, đó là món quà nhưng không phải ai cũng biết cách sử dụng để trang trải trong mỗi bước đi của mình, phải không em? Ngày mai sẽ là một ngày mới, sẽ là những điều thú vị mới để chúng ta khám phá và hy vọng. Chị mong lắm gặp em với nụ cười viên mãn và trong trẻo.
Em, hãy cố gắng thật nhiều em nhé. Sự lạc quan và hy vọng sẽ chiến thắng mọi rào cản và thách thức. Cuộc đời của em còn rất dài, còn rất nhiều điều em ấp ủ, còn nhiều ước mơ và hoài bão em cần thực hiện cho gia đình và cho bản thân mình.
Chị luôn ở bên em, em nhé! Giờ đây chị lại nhắc lại câu nói em đã từng nói với chị " Em thì có một nhưng không một mình". Hãy cười lên nào, cô bé của chị! Thương em nhiều!
Đường dẫn cố định | góp ý (6) | Trackbacks (0)
Vui..vui | dauchamphay | June 24, 2009,09:40
Thượng đế trong lúc rảnh rỗi nghĩ ra việc viết phần mềm... Đại khái đây là một phần mềm nằm trong nhóm giải trí - hành động - có tính chất đối kháng và khó bị bẻ khóa.
Sau nhiều ngày ăn ngủ cùng máy tính thì Thượng đế cũng cho ra mắt phiên bản 4 mùa's version 1.07 với giao diện cân đối, cực đẹp và rất hoành tráng.
Buổi sáng, Thượng đế loan tin sẽ trình diễn phần mềm tại cổng Thiên đàng. Các vị thánh ngày cuối quan tâm đến IT đều háo hức đón chờ một sản phẩm hoàn hảo nhất từ trước tới nay được viết bởi chính tay Thượng đế chí tôn.
Dàn nhạc thiên đình tấu lên bản nhạc chào mừng vui vẻ, các vị thánh mang laptop xì xào bàn tán, các bà tiên xịt nước hoa thơm nức rất tò mò về cái gọi là giao diện manly trong sản phẩm của Người.
Một tiếng chuông reo vang: "Tưng, tưng...", Thượng đế bước xuống trong trang phục chói lóa của ánh sáng mặt trời. Cỗ xe tam mã sắc trắng như tuyết, thùng vàng chở một khối hộp cao khoảng 1,75m phủ tấm vải nhung đỏ huyền bí.
Thượng đế mỉm cười vui vẻ với các quần thần. Người búng tay, bước đi thong thả và kiêu hãnh...
"Hôm nay, ta xin giới thiệu với các ngươi một sản phẩm mà ta nung nấu từ bấy lâu nay. Sản phẩm của tài năng, trí tuệ, của sự đam mê và lòng kiêu hãnh. Xin giới thiệu 4 mùa's version 1.07...".
Tiếng vỗ tay rào rào, tiếng xuýt xoa trầm trồ khi người ta gỡ bỏ cái khối hộp hình vuông, để lộ một hình người đàn ông 3 chiều đứng trên bàn phím.
Đẹp, công nhận là đẹp! Chàng trai có dáng dấp của thần Hercules, có mái tóc quăn quăn như thần Apollo, có sắc mặt oai nghiêm của thần Chiến tranh và có đôi chân của Người - Thượng đế chí tôn! Thượng đế nhấn phím Enter, cyberman làm một động tác cúi chào thật điệu nghệ.
Các bà tiên nhìn như dán mắt vào bộ ngực nở nang của chàng, các vị thánh thì thấy bộ áo chùng khoác trên người thật là lố bịch so với bộ cánh mà chàng trai đang mặc.
Nó có nét gì đó phảng phất vẻ u hoài mà tinh nghịch, rất đỗi thông minh mà oai nghiêm và hùng dũng. Nó vừa có vẻ ăn chơi, lại rất đỗi tử tế, hiền lành và vô hại...
Thượng đế nhướng mày mỉm cười mãn nguyện nhấn phím Enter lần nữa. Chàng rút trong túi áo ra cây đàn hạc và bắt đầu tấu lên khúc nhạc dìu dặt, khúc nhạc khiến trái tim các tiên nữ trên thiên đàng như muốn vỡ tung ra vì hạnh phúc.
Có lúc nó giống như làn gió thoảng, có lúc trào dâng như dòng nước lũ, tiếng đàn trải ra vươn tới các vì sao và khiến chim chóc trong vườn địa đàng thôi hót. Tiếng vỗ tay vang dội khi tiếng đàn vừa dứt...
Chàng trai lại cúi mình làm một điệu bộ rất khiêm nhường và một vài bà tiên còn khẳng định, động tác ấy hàm chứa tín hiệu rất sexy!
Thượng đế lại nhấn phím Enter, chàng trai bỗng dưng phút chốc biến thành một dũng sĩ, vai đeo cung vàng tên bạc, tay cầm gươm và đoản đao giắt bên hông.
Trông chàng oai phong chẳng kém Hercules là mấy, mà có khi còn đẹp hơn bởi Thượng đế đã rất trau chuốt khi design đôi chân cho chàng, ít lông vừa phải chứ không rậm rì như của Hercules. Chàng vung gươm, ánh sáng chói lòa như tia chớp... khiến các vị tiên phải vội che mặt lại vì chói.
Thượng đế lại nhấn Enter, chàng trai thu gươm về và lại mỉm cười cúi chào duyên dáng.
"... Ta xin bổ sung thêm một chút thông tin về 4 mùa's: đây là sản phẩm của trí tuệ và lòng đam mê cho nên ai muốn có được nó thì phải mua bản quyền. Ta đã rất quan tâm đến việc có thể nó sẽ bị "crack" ngay sau khi ra mắt cho nên đã mất khá nhiều công sức xây dựng "module" bảo mật và người nào muốn sở hữu chắc chắn là phải có được "key" mà ta cung cấp. Bản trial dùng thử chỉ có thể tối đa là 30 phút..." Thượng đế nhìn quần thần đầy vẻ chắc lép.
Ai mà chẳng muốn sở hữu cho mình một 4 mùa's như thế! Các vị thánh ngày cuối thì cho rằng mình có thể học được anh ta bí quyết giữ gìn cơ thể cân đối, học cách đấu gươm và có thể là cả những "chiêu" khiến các bà, các cô phải say đắm.
Các bà tiên thì lại cho rằng anh chàng có thể là người tin tưởng để tâm sự những điều thầm kín, còn các tiên nữ không giấu giếm cảm giác tò mò nếu được hẹn hò cùng một người như thế!
Màn trình diễn kết thúc và bây giờ là đến lượt các vị thánh và các bà tiên được ngắm nhìn chàng ở một cự ly rất gần và có thể chạm tay vào người chàng, nếu muốn!
Các vị thánh thích nhất cái bụng của chàng vì nó có vẻ rất rắn chắc và ít mỡ, các tiên nữ thích đôi mắt của chàng vì trông nó thông minh, lấp lánh.
Các bà tiên thì khẳng định, đôi chân chàng đẹp nhất, không quá to và không quá nhỏ, chứng tỏ chàng có thể đi đến tận cùng của những lần vui vẻ.
Ai cũng thừa nhận, đây là một sản phẩm hoàn hảo nhất từ trước tới nay nhưng giá của nó thì không phải ai cũng có thể mua được, có lẽ phải bằng cả dinh cơ của một vị thánh ngày cuối.
Các nàng tiên cười khúc khích chạm vào đôi chân chàng cho thỏa lòng ao ước; các bà tiên liếc mắt nhìn chàng đầy ẩn ý...
Bỗng dưng, chàng trai cúi mình và cho tay vào túi, chàng rút từ đó ra tấm da dê có viết hàng chữ và số bí mật rồi tranh thủ lúc Thượng đế quay đi, chàng nhét luôn vào tay nàng tiên xinh đẹp đứng gần nhất.
Chỉ trong nháy mắt, hơn chục "key" đã được phát miễn phí... Thượng đế chí tôn, người cứ nghĩ rằng 4 mùa's là một sản phẩm hoàn hảo và dày công nhất của người nhưng người đâu có biết, 4 mùa's còn là... một tay háo sắc! he..he....
ST and Edit
Đường dẫn cố định | góp ý (14) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | June 18, 2009,11:37

Đường dẫn cố định | góp ý (36) | Trackbacks (0)