Tình cờ anh thuộc về em
Tình cờ trăng lặn vào đêm....tình cờ....
Chung | dauchamphay | January 05, 2009,15:15

Anh yêu em
những lời giản đơn
tựa hồ như có thể lập trình mỗi giờ mỗi phút
Chiếc đồng hồ từng vòng quay đếm ngược
Lại thong thả buồn, chật ních những hờn ghen....
Em!
lời yêu phát ra từ trái tim chỉ toàn con số
Những chuyến bay đều đặn trong mây gió
Chưa một lần bề bộn chỉ riêng em.....
Em!
dẫu chỉ mường tượng ra bàn tay em đang run lên vì lạnh
Khi ngày bỏ đi nắng rớt mùa hiu quạnh
Anh xót đêm nghiêng ướt những dại khờ....
Em!
câu thơ tự xuống dòng
bằng dấu chấm than đốt tim mình nóng hổi
Anh ngập ngừng lặp lại điều bao lần từng nói
chỉ ba chữ:
ANH YÊU EM!
Đường dẫn cố định | góp ý (21) | Trackbacks (0)
Tạp văn | dauchamphay | December 30, 2008,11:33
30-12, tờ lịch cuối cùng của năm mỏng mảnh im lìm trên tường. Lại một năm nữa trôi qua, định tổng kết lại xem một năm qua mình đã làm được gì nhưng lại rất nhanh bỏ qua ý nghĩ đó....Vì thật sự, mình chẳng làm được điều gì cả, thấy mọi cái vẫn cứ lấp lửng ở một ngưỡng hư vô nào đó...Chỉ có duy nhất một điều làm mình hạnh phúc, đó là nhìn thấy sự cứng cáp của con, sự yêu thương quá đỗi mà mình dành cho con ngày càng nhiều mà thôi....
Thêm một tuổi, ở cái ngưỡng chênh vênh nửa cuộc đời, đã thấy dấu hiệu của sự mệt mỏi sau mỗi ngày làm việc, đã thấy sức ỳ của bản thân ngày một lớn, đã thấy trái tim mình không còn đủ nhiệt huyết cho những hoài bão và ước mơ nữa rồi...., đã có lúc thấy bằng lòng và an phận với mọi thứ....như ngày mai là một ngày rất xa......
Ngày cuối năm, chắc chắn là bạn bè sẽ rủ đi tút lại nhan sắc một tý, với mình có lẽ chỉ đơn giản là đi cắt lại mái tóc một chút để đánh lừa cảm giác rằng mình vẫn còn rất trẻ....
Ngày cuối năm, có thể cộng lại được những ngày vui nhưng không thể đếm được những ngày buồn, vì đơn giản....không nên như thế, niềm vui thì nên lưu giữ, còn nỗi buồn hãy cho qua đi. Cuộc sống vốn là những niềm đau khổ và niềm vui hòa quyện, và mình thấy hạnh phúc vì được nếm trải đầy đủ những cảm giác ấy....Đơn giản là thế....
Ngày cuối năm, hào phóng tặng cho riêng mình một buổi chiều thật bình lặng bên quán cà phê yên tĩnh, khuấy lách cách tiếng cốc thìa va chạm, để thấy sự thú vị của những thanh âm tưởng như đơn điệu ấy....Dòng người vẫn ồn ã ngược xuôi, cũng là hình ảnh của mình trong một ngày rất bình thường thôi....Ngày nào cũng vội vã đưa con đi học, đến cơ quan rồi chiều lại vội vã đón con trong một tâm trạng rằng mình đang nhớ con quá, hai mẹ con sẽ rẽ qua chợ rồi lại về nhà nấu nướng, tắm giặt, cho con ăn, dọn dẹp nhà cửa, cho con ngủ và kết thúc của ngày là một giấc ngủ thèm thuồng trên gương mặt quá ư là mệt mỏi....
Quán cà phê buổi chiều vắng khách, tiếng nhạc dịu dàng trong khung cảnh ấm áp của lãng đãng gió, lãng đãng mây và lãng đãng những cảm xúc không gọi thành tên....Mình nhấm nháp từng giọt cà phê, chậm rãi và lặng lẽ, cái vị cà phê không còn nguyên vẹn nữa khi lúc nào mình cũng phải uống thêm cùng với chút sữa....Gió mơn man trên mắt, trên môi, choán cả nhịp tim đang cồn cào lên những xúc cảm rất lạ....
Chiều cuối năm, mình có dịp thong thả đi dạo vài cửa hàng, chọn một vài món đồ cho chồng, cho con, cho cả mình nữa...Sắp Tết rồi, cũng phải điệu một tý chứ (mặc dù mình vốn đã quá điệu)...cũng muốn sắm cho bố mẹ ít quà mà chẳng biết sắm gì nữa....thấy mình vô tấm quá đỗi....
Chiều cuối năm, lòng nôn nao một cảm giác rất lạ....Cũng đã 5 năm rồi, mình chưa được ngấm cái cảm giác lạnh đến tê người như mùa đông ấy, nơi mỗi con đường xưa vẫn chất đầy những kỷ niệm...
Đã book vé cách đây gần hai tháng rồi, một ngày rất gần sẽ về với mẹ thôi....nhưng vẫn thấy chộn rộn đêm không ngủ được....Chắc ở nhà mẹ cũng mong mình lắm đây. Mẹ lại lấy bút đỏ đánh dấu từng ngày để rưng rưng nước mắt trong ngày gặp mặt....Có lẽ mẹ đã dọn dẹp căn phòng mình mỗi ngày, đã mua quần áo rét thật nhiều cho cháu ngoại, đã lên lịch đi chợ như thế nào....Ôi, mẹ...Đêm 30 năm nay, mẹ không phải làm cơm một mình nữa, không phải tựa cửa để giấu những giọt nước mắt cho nơi xa ấy nữa...
Chiều cuối năm, nghe một chút mùa trôi xa....thấy tuổi mình chựng lại ở khoảnh khắc không lời.....
Đường dẫn cố định | góp ý (60) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | December 24, 2008,15:30
Ước gì đêm nay
đừng dài như mắt ngày cuối đông lặng lẽ
Cứ tưởng hào phóng tặng nhau niềm cô lẻ
Lại nhận về trúc trắc những cô đơn
Ước gì đêm nay
được thỏa thuê vẫy vùng trong những lời sám hối
Chúa có từ bi trước lời ta xưng tội
Hay lặng im trong quay quắt ngôn từ....
Ước gì đêm nay
vì sao kia đổi ngôi
cho ta được một lần minh chứng
Thoát khỏi ồn ào thơm thảo những ăn năn...
Ước gì đêm nay
được cháy hết những điều dự cảm
được một lần trước anh
lãnh đạm
Năm tháng ngồi cứ mải miết phong phanh....
Ước gì đêm nay
gió ưỡn ngực thổi gầy nơi góc phố
quay ngược vành môi ký ức ngày ở trọ
cho vai ngoan đêm vỡ ánh mắt buồn.....
Ta ru ta toang những buổi chiều dài....
Đường dẫn cố định | góp ý (31) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | December 22, 2008,13:30



Đường dẫn cố định | góp ý (34) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | December 16, 2008,12:00
Em loay hoay giữa bốn bề anhGió trần tình buốt những mùa đau
Cho sấp ngửa cô đơn buông mình sám hối
Mùa đông vạt nỗi nhớ qua bao ngày hờn dỗi
Môi cong mùa cứ phía ấy rưng rưng....
Nửa giấc mơ đời phút xa lạ viển vông
Cứ ì oạp lội giữa dòng trôi nhọc nhằn ngày tháng cũ
Giá anh có thể nhớ em
như góc phố kia đang chắp nối ngày
tình tự
Để đêm nay thôi góa bụa nồng nàn....
Nơi ngã ba nào cũng ẩn giấu đa mang
Trăng thở dốc lên niềm vui kham khổ
Ký ức đốt chiều lụi vào dang dở
Xin trở lại mùa.... cong cớn với tháng năm...
Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)
Thư cho em | dauchamphay | December 10, 2008,10:40
Không cố tình mà tôi lại về ngang qua thành phố biển ắp đầy kỷ niệm ấy....Một mình thả bộ trên con đường Trần Phú, tôi đếm bước chân mình theo từng tiếng con tim thổn thức về em....Đã có biết bao buổi chiều xa em, đã có biết bao buổi chiều không em rồi....vậy mà nỗi nhớ tôi cứ khắc khoải, loang ra đến tận cùng....
Cũng hơn một năm rồi phải không em? Đã biết bao lần đi công tác, thay vì quay về thành phố biển quê mình, tôi lại âm thầm bay một vòng từ Hà Nội vào SG, thật gần em, để rồi lại lầm lũi quay về vào ngày hôm sau.....Chẳng biết để làm gì nữa....chỉ là tôi muốn nhìn thấy em, một giờ, một phút, một giây thôi, đủ để dỗ dành trái tim mình rằng em vẫn ổn, em đang hạnh phúc....

Có những hôm đáp máy bay xuống, em chỉ loáng thoáng ở ga chờ..., bắt tay tôi rồi vội vàng ào đi như một cơn lốc....Tôi không có quyền kéo em ra khỏi cuộc sống gia đình, cuộc sống mà em đang cố gắng sắp xếp cho đúng hình hài mang tên hạnh phúc...Tôi lại buồn bã kéo lê nỗi buồn mình về tới khách sạn, cũng chẳng muốn gọi điện rủ bạn bè đi nhậu nữa....Một mình trong căn phòng 24m2, tôi thấy trống trải, em thật gần mà cũng thật xa....như một thứ ảo ảnh mà tôi tìm kiếm bên đời.....Ở xa, tôi vẫn có thể nhớ em, nỗi nhớ có đượm vị ngọt ngào và hạnh phúc hơn cái nỗi nhớ khi ở gần mà không thể nào có em được....Mỗi lần như vậy, tôi lại tự dặn lòng mình, lần sau sẽ về thẳng nhà, sẽ không bao giờ ghé SG nữa, bởi khoảng thời gian này chỉ làm lòng tôi trĩu nặng hơn, gập ghềnh và khổ sở hơn mà thôi....
Vậy mà tôi chẳng làm thế được. Cứ mỗi lần đi công tác, tôi lại nôn nao, tính toán để bớt thời gian, ngược vào SG càng sớm càng tốt....Nỗi nhớ thiêu đốt tôi, biến tôi thành trẻ nhỏ....Tôi yêu như tuổi hai mươi sôi nổi và ồn ào.....
Bước xuống sân bay, tôi cố ghìm cảm xúc để không la toáng lên trong điện thoại khi nói với em rằng tôi đang ở rất gần em....
Tôi chậm rãi từng giây, từng phút trong căn phòng nhỏ bé của khách sạn, tưởng tượng ra khoảnh khắc gặp em. Sẽ thế nào nhỉ? Tôi có nên ào đến em chỉ để cho em biết rằng, tôi nhớ em đến thế nào không?....Không được, chắc là em sẽ cười tôi mất...Tôi đâu còn trẻ để có thể biểu lộ cảm xúc mình như thế. Em hiện đại, phong cách ...nhưng tôi nào dám chắc tình cảm em dành cho tôi là gì đâu....Vậy thì tôi sẽ chìa tay ra bắt tay em và cứ nắm nó thật chặt trong tay mình, để em hiểu rằng, tôi đã chờ đợi biết bao giây phút này....Tôi cứ miên man như thế, và tôi cũng không dối lòng, có những lúc tôi muốn em trọn vẹn thuộc về tôi, cả thể xác lẫn tâm hồn. Tôi muốn cuồng nhiệt, gấp gáp trong từng hơi thở em....để em hiểu rằng, tôi cần em thế nào.....
Rồi tôi cũng gọi điện cho em, suốt cả một ngày, em không bắt máy...Tôi như ngồi trên đống lửa, tâm trạng bất ổn và lo lắng....Lẽ ra tôi nên gọi cho em sớm hơn....Và rồi cuối cùng tôi thở phào khi em bắt máy...Giọng em vẫn thế, hồ hởi, trong veo....Em hẹn tôi ngày mai....Tôi lóng ngóng như đứa trẻ lên ba, chẳng biết nói gì ngoài hai chữ : "Anh chờ...."
Sao ngày hôm nay lại dài như hàng thế kỷ thế này? Tôi đọc báo, coi Tivi, đi nhậu với bạn đến đêm khuya....để lấp đầy khoảng thời gian từ hôm nay đến ngày mai....
Ngày mới đã đến. SG se lạnh, nồng nàn....Tôi gọi cho em để xác nhận một lần nữa rằng em sẽ đến....Cả buổi sáng tôi chẳng làm được việc gì, ngồi uống cà phê với bạn mà tôi cứ chăm chăm vào cái đồng hồ. Bạn bè nhìn tôi ngạc nhiên, vì chẳng bao giờ tôi lại để lộ cảm xúc mình như thế....Tôi đón em bằng taxi, cả quãng đường, tôi cứ luyên thuyên đủ chuyện, chuyện nọ xọ chuyện kia để em không nhìn thấy vẻ bối rối trên khuôn mặt tôi....
Lần đầu tiên, em đồng ý lên khách sạn cùng tôi...Tôi thoáng thấy vẻ bối rối và lo âu trong đôi mắt em...Hình như em rất miễn cưỡng...Cũng phải thôi, ở cái thành phố hoa lệ này, đã lên khách sạn, người ta thường chỉ để làm việc ấy và ai cũng nghĩ như thế...Tôi đã trấn an em bằng một kế hoạch cho buổi gặp này....rằng tôi chỉ muốn có một không gian riêng tư, rất riêng tư bên em, chỉ có tôi và em thôi....chứ tôi không làm gì để em phải tổn thương hay day dứt....
Em rón rén đi bên tôi, cặp kính đen che gần hết khuôn mặt xinh xắn....Cũng phải thôi, nếu người quen của em nhìn thấy, em chắc sẽ chết mất...dù chẳng biết em trong sáng ra sao....Tôi thương em!
Tôi mở cửa phòng, mời em vào....Chúng tôi ngồi nói chuyện, mà hầu như tôi chẳng nói gì....chỉ ngồi ngắm khuôn mặt em thôi, xem có thay đổi gì không sau lần gặp mặt ở thành phố biển ấy....Em vẫn thế, khuôn mặt non tơ của một cô bé mười sáu tuổi trong cái đa cảm và sâu sắc của người phụ nữ ba mươi....Một lúc sau, lễ tân mang lên một bó hoa, tôi tặng em. Em có vẻ ngạc nhiên....Tôi chẳng biết thể hiện thế nào cả...thấy mình lóng ngóng và vụng về quá mất thôi....
Rồi một bữa cơm ấm áp trong căn phòng nhỏ...Tôi đọc được sự mệt mỏi trong đôi mắt em....hình như em đang có điều gì bất ổn....Thực sự lúc này tôi muốn cầm bàn tay em nhỏ nhắn để cảm thấy em thực sự hiện diện bên tôi ....Tôi muốn hôn lên đôi mắt ướt át kia, bờ môi xinh xinh kia....Khi tôi xin phép em, em lắc đầu từ chối....Tôi bấn loạn và xa xót....Chắc là em không yêu tôi, em chỉ coi tôi như một người bạn, đơn thuần là thế....Em co ro ở góc giường....như sợ tôi làm tổn thương em. Tôi buồn bã nhìn em, ánh nhìn tha thiết như để nói với em rằng, tôi sẽ không làm gì em đâu....Tôi nói em nằm nghỉ đi, lát sẽ gọi em dậy để kịp giờ đi làm...Em ngoan ngoãn nghe theo, đôi mắt khép hờ tỉnh táo...Tôi thở dài, ngắm em....Uh, thì tôi chỉ cần thế này thôi mà, sao lại trách em được....Tôi yêu em chứ có nào dám chắc em yêu tôi.....Mà có khi tôi phải cảm ơn em thật nhiều mới đúng. Em đã giúp tôi nhìn lại mình và dừng lại đúng lúc bởi cái khoảng cách ấy mong manh lắm...Em giúp tôi biết rằng ở nơi xa ấy, tôi còn có một gia đình....một địa vị....và khi quay về với tổ ấm của mình tôi không phải tránh ánh mắt nhìn thơ ngây của cô con gái 12 tuổi bé bỏng ....
Em thân yêu! Tôi đã bình yên trở lại thành phố quê mình, trở lại với nhịp sống bộn bề của những lo toan trong công việc....Tôi đã xa em, thật sự là tôi không biết có đủ can đảm để gặp lại em lần nữa không nhưng tôi đã, đang và sẽ vẫn yêu em, vẫn nhớ em đến cồn cào....Cảm ơn em đã cho tôi những giây phút được sống là mình, được yêu như một chàng trai đầy đam mê và lãng mạn....Xếp vào góc hành lý của mình đôi mắt buồn buồn, lo sợ của em, một vài tiếng cười trong veo của em....tôi đã thấy mình hạnh phúc....
Thành phố biển đêm nay ngập tràn trong tiếng nấc, là sóng biển hay sóng lòng? Tôi chẳng muốn trả lời nữa.....Ở nơi xa ấy, em hạnh phúc nhé!
Bài viết liên quan:
- Lá thư thứ nhất cho em
Đường dẫn cố định | góp ý (18) | Trackbacks (0)
Sưu tầm | dauchamphay | December 08, 2008,09:58
Mạng là nơi mà chính nỗi cô đơn
Hai bên modem em và tôi
Cùng hai cái tên rất là ngộ nghĩnh
Tâm sự khi đùa khi là nghiêm chỉnh
Chẳng biết đâu mà đối phó lẫn nhau.
Mạng là nơi mà chẳng biết tìm đâu
Một chút sẻ chia giữa đời rộng lớn
Cứ nghĩ rằng sau một cái tên là lạ
Là một tâm hồn đồng điệu, cảm thông.
Mạng là nơi giữa có và không
Nhiều lúc mỏng manh tưởng chừng là một
Mạng là nơi mà có khi dại dột
Ta mải mê làm một cuộc phiêu lưu.
Mạng là nơi mà chẳng hiểu vì đâu
Mỗi khi xa thấy lòng nhớ lắm
Thèm một tiếng "Hi" dịu dàng đầm ấm
Thèm một mail dù chỉ đôi dòng.
Mạng là nơi lòng muốn hỏi lòng
Muốn nói lên những điều không thể nói
Mạng là nơi giữa đời rất vội
Tìm thấy trong lòng một chút thảnh thơi.
Mạng là phim và mạng cũng là đời
Cũng lắm niềm vui, cũng nhiều nước mắt
Cũng ghét-yêu nửa đùa nửa thật
Cũng giận hờn thế nọ thế kia.
Mạng là nơi những kẻ thức khuya
Bấp chấp thời gian, bất cần giấc ngủ
Bên máy tính đêm sẽ là không đủ
Ngày cất vào như đôi mắt modem.
Mạng là gì ? Là Tôi và Em
Cứ mải mê tìm nhau được rồi lại mất
Là cuộc phiêu lưu thử tìm gì thật
Hạnh phúc vẫn là đáy bể tìm kim.
Mạng là gì ? Một cuộc trốn tìm
Sau những account im lìm ẩn hiện
Có khi vu vơ, có khi màu nhiệm
Cứ thử click vào đến lúc tìm ra.
Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | December 02, 2008,11:00
Em ơ hờ
để gió mùa đông tất tả
hoang vu ngày
thổi vấp ngã
đêm
Choàng áo lạnh vào đi em
Để nghe bản ngã nơi tim bình yên
ngày ta không vội vã....
Em đừng mặc cả
mua bán một Giêng Hai.....
Tự khúc ban mai
Cho riêng em
mùa ẩn ức những bầy sẻ non
uống tinh khôi, tia nắng vàng góc phố
Muốn yêu em, thổi buốt phía nồng nàn....
Mùa đông này đã bớt thở than
Gục đầu lên phím tơ con đường ngày xưa héo úa
Ta cứ nhân danh người yêu em cho mùa điểm tựa
Loang những bờ đau ánh lửa hẹp hòi....
Mùa đông cong mình ướt mắt mồ côi
Tích lũy yêu thương giữa một trời hối hả
Gió ngập vào ta tự khúc ngày vồn vã
Thèm một đêm rơi hết muộn phiền....

Đường dẫn cố định | góp ý (32) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | November 27, 2008,12:05
Anh không đến
Đêm lũng đoạn em bởi anh
Nhớ căng mùa
Phố thưa dần tiếng nấc
Ngọn nến hoang mang
cố đốt mình tất bật
Chờ phương anh, rèm mi hóa dại khờ....
Anh
người đàn ông tàng hình trong câu thơ
Vội vàng đau đến từng câu chữ
Nghiêng muộn phiền chuốt hình hài quá khứ
Rung động em vỡ cả đêm dài
Anh không đến
Lời hẹn cóng ngược bờ vai
Để côi cút em lạc buồn lên bàn phím
Gõ vào đêm thử một lần chiêm nghiệm
Sau phút dửng dưng, không tắt nổi phím chờ....
Đường dẫn cố định | góp ý (33) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | November 24, 2008,10:02
|
Đường dẫn cố định | góp ý (28) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | November 19, 2008,13:30

Có thể ôm em như thế này không khi em đang bất ổn?
Đường dẫn cố định | góp ý (40) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | November 12, 2008,11:10
Em lóng ngóng buông nỗi buồn
vào câu thơ anh - cánh đồng anh
ngày cuối vụ
Gió thở căng cánh diều chụm mắt môi ơ hờ quá khứ
Lưng chừng em, nhạt ánh nắng khạo khờ....
Cứ gồng mình để rắn rỏi câu thơ
Ngửa trái tim phơi những nhọc nhằn, đam mê
sau ánh nhìn đắm đuối
Sợi chỉ tình yêu xâu suốt 365 ngày mắc lỗi
Tiếng thở dài úa cả mùa thu....
Gió ngược mình ngút những âu lo
Đan trong mắt vẹn nguyên mùa yêu ngày chưa gặp anh
xước ngực em lời yêu chưa nói
Cỏ xanh non ngước mắt những buổi chiều.
Sao mùa đông lại đầy những rong rêu?
Em chợt thành mùa thu cuối con đường đầy gió
Nỗi buồn không còn nguyên vẹn nữa
Từng giọt rơi
trên thành cổ
hoang tàn....
Đường dẫn cố định | góp ý (55) | Trackbacks (0)
Tạp văn | dauchamphay | November 10, 2008,09:15
Đường dẫn cố định | góp ý (30) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | November 07, 2008,12:04

Đường dẫn cố định | góp ý (16) | Trackbacks (0)
Tạp văn | dauchamphay | November 05, 2008,09:46
Em ạ, trưa nay anh nghe tin sau ba tháng Hà Tây sáp nhập vào Hà Nội, giờ đến lượt hồ Bảy Mẫu nhập với hồ Ba Mẫu thành hồ 10 mẫu, sau 33 giờ mưa thối đất thối cát.

Thật tình là anh rất muốn gửi cho em một chiếc ghe chèo hay chiếc xuồng ba lá miền Nam. Em đội nón lá và mặc áo bà ba, khua nhẹ mái dầm trên phố, thỉnh thoảng một thằng cha nào đó chạy tắc ráng băng qua làm chiếc thuyền em tròng trành. Em có thể đi vớt những dề lục bình tím mải miết trôi trên đường Nguyễn Chí Thanh. Nam Bắc sẽ giao hòa trong những ngày mưa lịch sử của thủ đô văn hiến.
Anh đã đặt hàng một cái xuồng như thế, của một tiệm mộc bên dòng Vàm Cỏ Tây. Anh sung sướng nghĩ đến những thằng đại gia lâu nay tán tỉnh em và chở em đi cà phê bằng Lexus, bây giờ ghen tỵ với chiếc xuồng anh gửi. Con Lexus của nó thì đang nổi bồng bềnh trong tầng hầm The Manor, đợi hết những ngày mưa đưa thì ra tiệm giặt mui nệm.
Em sẽ có những ngày thú vị chèo thuyền lên Lý Thường Kiệt mà nhâm nhi cà phê Phố, buổi sáng, em chèo đến phở Thìn ở Lò Đúc. Rời quán phở, em hãnh diện cặp mạn thuyền vào một tiệm Spa và đưa dây mũi cho nhân viên bảo vệ rồi khỏa đôi chân ngà ngọc của em cho sạch rác . Sau đó bước lên lầu nằm thư giãn trong mùi tinh dầu oải hương.

Anh thương dáng em chèo xuồng đi dự hội nghị . Em nhớ đến sớm để có chỗ buộc thuyền em nhé? Vào những ngày này, em nên để theo trên xuồng một vài cái ruột xe bơm căng. Khi đến thăm nhà bạn trong ngõ nhỏ phố nhỏ, hãy buộc xuồng cần thận rồi bơi phao vào ngõ.
Những ngày này, nếu ở chung cư, em hãy đừng quên luyện tập cho dáng người thon thả. Mỗi chiều hãy mặc bikini xuống sân, anh yêu dáng em vẫy vùng trong làn nước chung cư. Mây trời có xanh và nắng có vàng sau những ngày mưa? Nhưng cẩn thận em nhé, anh không tin là dòng nước ngập ở thủ đô có chất dưỡng da, chỉ tin nó có nhiều vi trùng và xác chuột.
Em hãy thỏa sức với niềm đam mê thể thao cảm giác mạnh, săn bắn chẳng hạn. Anh nghĩ lũ chuột từ cống rãnh sẽ trèo lên những khu cao ốc. Anh có thể gửi cho em một khẩu súng hơi. Anh thích thú với suy nghĩ em mạnh mẽ với khẩu súng trong tay và chức vụ tổ trưởng tổ săn chuột cống vừa được khu phố bổ nhiệm.
Rồi đây CSGT Đường bộ sẽ sát nhập với CSGT Đường thủy khi mà những con đường thủ đô hóa những dòng kênh. Buổi chiều em đi làm về ngang qua Văn Miếu sẽ thấy những cụ già ngồi thư thả buông cần kiếm con rô, con diếc.
Anh sẽ gửi cho em cả một tay lưới bén. Đêm đêm em có thể ra góc đường Bưởi với phố Đội Cấn và giăng lưới. Mưa thế này, cá Hồ Tây sẽ tràn lên tha hồ cho em bắt. Sông Tô Lịch thúi inh mấy chục năm nay từ nay sẽ cuộn sóng. Sẽ là những dề rau muống tươi xanh như cái thời Nguyễn Bính ngồi bờ sông ấy mà viết Cô hàng xén, Lỡ bước sang ngang từ những năm 40 của thế kỷ trước.

Nếu em về Sơn Tây, em ạ, đừng chèo xuồng theo quốc lộ 32, coi chừng nước cuốn em ra sông Đáy. Có đi Bắc Ninh cũng chớ dại chèo xuồng theo ngả bờ đê mà nước nó cuốn em xuống sông Đuống.Và em đừng đi Hải Phòng em nhé, anh nghĩ những con sóng đường 5 sẽ nhấn chìm em của anh.
Giờ này ngoài ấy đang vào vụ đánh bắt cá phải không em? Anh yêu những làng nghề cá vừa mọc lên giữa trung tâm thủ đô Hà Nội. Nếu chúng mình cưới nhau, anh sẽ cố vay ngân hàng để thành lập một công ty đánh bắt. Với đội tàu hùng hậu, sản phẩm của chúng ta sẽ bán khắp siêu thị trong nước và vươn vòi xuất khẩu sang EU. Chúng ta thừa lãng mạn nhưng cũng phải thực tế và táo bạo trọng kinh doanh em ạ. Tình yêu không thể bền vững nếu chúng mình thiếu đói.
Nếu em từng về Bến Tre, em sẽ thương những con đò dọc sông Hàm Luông cuộn đỏ phù sa. Hôm nay anh đọc báo và thương những con đò dọc phố Thành Công như thế. Mỗi chuyến đò đầu phố cuối phố là 20 ngàn đồng. Anh đọc thấy trong đó sự sáng tạo và vượt khó, nhạy bén trong kinh doanh của người dân thủ đô thời hội nhập.
Anh đã từng yêu Hà Nội nắng vàng phấp phới áo lụa Hà Đông, anh thêm yêu Hà Nội mùa nước nổi. Mai này về thủ đô, tình yêu chúng mình sẽ ghi dấu những ngày chèo thuyền giăng lưới, bên những căn nhà sàn soi bóng dòng sông phố. Đã thương em chân dài váy ngắn, giờ nhớ thêm dáng em lui cui làm cá bên sàn nước.
Anh sẽ về Mộc Hóa mua một ít giống tràm đưa ra ngoài ấy, chúng mình sẽ trồng một rừng tràm trên sân Quần Ngựa. Rồi anh ra Nam Thăng Long thuê đất, mình rải một ít giống sú vẹt và nuôi tôm quảng canh. Anh vui sướng và tự hào nghĩ rằng mai này mỗi lần đi xa, chúng mình sẽ thuê ca nô ra Nội Bài. Ca nô xe sóng lao đi giữa rừng sú vẹt, rừng đước, vuông tôm... Và trên máy bay anh sẽ mỉm cười hẹn trở về khi dưới cánh bay là mái nhà thân thương, có em đợi anh giữa mùa hương tràm bát ngát
Anh yêu Hà Nội và yêu em, yêu những cao ốc nghiêng mình bên dòng nước mưa trộn nước cống rãnh, sông hồ.
Sưu tầm
Đường dẫn cố định | góp ý (10) | Trackbacks (0)
TẢN VĂN | dauchamphay | November 03, 2008,11:16

Sài Gòn mưa, loang loáng những ưu tư rả rích trong đêm. Bất chợt se lạnh ùa về trong tim, nghe mùa thu xưa nhè nhẹ trào dâng...Hà Nội đã cuối thu rồi....Không hiểu sao mỗi khi thu về, em lại thấy sự trở lại của anh, mối tình đầu ấy....vẹn nguyên và xa xót....
Để lại Sài Gòn dư âm ngưng đọng của thời gian, của những thanh âm chộn rộn, của những ánh đèn màu vội vã, em lặng lẽ đặt vé quay về HN, quay về với quá khứ đã ngủ yên ấy....
Hà Nội bảng lảng trong men say của đất trời, em co ro trong chiếc áo sơ mi mỏng manh. Uh, cuối thu nên HN lạnh rồi, lạnh tràn lên môi mắt người thiếu nữ, lạnh so vai những ánh nhìn diệu vợi....

Em lướt qua một lượt trong list điện thoại, gọi cho ai bây giờ nhỉ? Không có ai đi cùng, em sẽ chìm trong những kỷ niệm xưa mất....Nhưng ai sẽ cùng em song hành với quá khứ và hiện tại của mình lúc này đây?
Gió trườn qua vai, thổi tung làn tóc rối. Em đứng lặng trước Hồ Tây, đưa mặt ra hứng những giọt mưa thu ẩm ướt, trái tim cứ chênh chao trước kỷ niệm.
Anh giờ đang ở một nơi rất xa, và em cũng không muốn gặp anh như thế này đâu. Chỉ một mình em muốn quay trở lại thôi mà, để làm gì chẳng biết, chỉ biết là không thể cưỡng nổi cái se lạnh nồng nàn của mùa thu HN......
Đã 5 năm rồi phải không anh? Đã 5 mùa thu HN vắng bước chân em, em cứ ngỡ HN sẽ không còn vẹn nguyên với mùa thu nữa....Vậy mà vẫn thế, HN vẫn dịu dàng trong hương hoa sữa, vẫn thì thầm yêu thương và tan chảy trong em những xúc cảm ngọt ngào.....

Em không đủ can đảm một mình giữa cả trời thu HN. Bấm máy cho người ấy.... "Em đã ở HN rồi"....Giọng người ấy run lên vì xúc động : "Uh, anh biết....". Người ấy đã lặng im bên em suốt những con phố xưa, những nơi hò hẹn xưa....Tất cả đã thay đổi quá nhiều....Em cố tìm trong dòng người tấp nập kia có ánh mắt nào quen thuộc của anh không? Có bàn tay nào ấm áp như bàn tay anh không? Chỉ còn lại tên đường và những ký ức chênh vênh dọc theo năm tháng.
Ngồi trên quán cà phê lộng gió, em nheo mắt nhìn Hồ Tây miên man trong khoảng nhớ. Người ấy dịu dàng xiết bàn tay em như thể sợ em tan biến đi giữa bộn bề gió mưa.... "Anh biết, em trở lại với HN không phải vì anh....nhưng anh vẫn rất vui....vì chỉ một ngày có em thôi, HN ấm áp biết bao nhiêu, quyến rũ biết bao nhiêu.....Con đường ngày ấy em đã đi qua, giờ vẫn thế thôi....nhưng anh sẽ song hành cùng em. Quá khứ ấy em hãy cất đi, vào nơi tim ấy, đừng trăn trở quá nhiều, đừng hờn ghen quá nhiều.....Anh yêu em"...

Em bước chân lên máy bay quay lại SG, đôi mắt người ấy nhìn em đau đáu, giống như đôi mắt anh của 5 năm về trước.....Em chợt bối rối .....Cũng đã quá muộn để thay đổi rồi....Không hiểu vì sao nữa, hay bởi tại mùa thu? Em chỉ ước, giá như năm nào, em cũng được trở về với Hà Nội đúng mùa thu....để vỗ về trái tim mình những ngày rất xa.....
Đường dẫn cố định | góp ý (16) | Trackbacks (0)
Tạp văn | dauchamphay | October 30, 2008,09:30

Đã từng nghe rất nhiều, đã từng thuộc giọng nói của từng người....nhưng mỗi khi nghe con trai Hà Nội nói chuyện, tôi vẫn ngỡ ngàng và thích thú....
Ngày còn nhỏ, tôi có mấy ông anh con bác ở Hà Nội, mỗi lần lên nhà tôi chơi, thể nào tôi cũng kéo mấy anh đi chơi bằng được (để khoe ý mà)....và lúc đó thấy thần tượng mấy ông anh mình thế.
Khi học ở Hà Nội 4 năm, tôi cũng đã trò chuyện và tiếp xúc với nhiều con trai Hà Nội....Ở họ, tất nhiên là không thể thiếu vẻ thanh lịch và galăng rồi....Tuy nhiên điều đọng lại trong tôi lại chính là giọng nói của họ, giọng nói ấm áp và ngọt ngào đến lạ, cứ thủ thỉ thôi nhưng có thể làm mềm tim bất cứ người con gái nào....
Vào Sài Gòn đã được 5 năm, cũng đã nghe giọng nói của những chàng trai SG rồi....nhưng tôi lại không cảm được sự ấm áp và truyền cảm như giọng con trai HN....Có thể đọc đến đây, những chàng trai SG sẽ xụ mặt và những chàng trai HN sẽ hỉnh mũi lên một chút....Nhưng đó là cảm nhận rất thực của tôi....không phải thiên vị đâu.....
Cứ mỗi lần gọi điện, đầu dây bên kia "Em à...." là tôi lại xúc động và bồi hồi....Bạn cứ thử để ý mà xem, giọng con trai HN rất ấm, rất vang, truyền cảm nhẹ nhàng nhưng lại ẩn giấu sự mạnh mẽ, bản lĩnh và dễ làm cho người tiếp xúc có cảm giác an toàn, tin cậy, dễ chia sẻ.....Tất nhiên, không ai sinh ra là đã lựa chọn cho mình một giọng nói mong muốn. Mỗi vùng miền, mỗi chất giọng đều có cái riêng, cái thú vị của nó....Các bạn cũng như tôi thôi, không nên thay đổi giọng nói của mình, vì đó là bản sắc quê hương....và niềm tự hào được sinh ra ở nơi đó....Nói vậy thôi chứ tôi vào SG mới được 5 năm, vậy mà có người đã bảo: "Giọng nói của em đã ở Phú Yên rồi đấy"....mặc dù tôi vẫn rất cố gắng giữ giọng nói quê hương mình...Ở SG, có một số từ khác ngoài Bắc, để hòa nhập, tôi cũng phải theo thôi....Tự mình nghe mình nói thì vẫn thấy thế....không có gì khác cả....vậy mà .....
Tôi yêu giọng nói con trai HN, không cứ là tôi sẽ yêu con trai HN....Nhưng điều ấn tượng với tôi nhất, đầu tiên nhất sẽ là giọng nói....Các bạn gái SG, nếu chưa nghe, hãy thử nghe giọng con trai HN đi, bạn sẽ thấy cực kỳ dễ chịu, cực kỳ dễ thương, cực kỳ đáng yêu, cực kỳ .....
Đường dẫn cố định | góp ý (38) | Trackbacks (0)
Tâm sự cùng anh | dauchamphay | October 27, 2008,11:06

Người đàn ông
trước mặt tôi
khua tay chân
múa máy.
Bên cạnh tôi
Người đàn bà
cũng đang múa may
Ngôn từ bất lực
Gió lật tung chiếc nón cuối chiều.....
Những đôi mắt hiếu kỳ
lướt nhanh hơn games online
Mặt đường phả những vòng xoay cát bụi
Tiếng đời loảng xoảng va nhau....
Tôi đọc trong mắt người đàn bà
hình như có niềm đau
Tôi đọc trong mắt người đàn ông
hình như có sự bối rối, thở than và tuyệt vọng.
Rõ ràng họ vẫn yêu nhau....
Tôi có đầy đủ ngôn từ
vẫn bất lực trước trái tim người ấy
Giá tôi có thể lặng im mà vẫn khua tay chân múa máy
Để giãi bày mình, để thổ lộ, hờn ghen....
Ly cà phê bất động - như trái tim!
Đường dẫn cố định | góp ý (21) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | October 24, 2008,08:15


Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | October 22, 2008,09:33

Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Mùa thu đã qua thời con gái
Lục bình trôi theo vụng dại
Miên man sóng vỡ mạn thuyền.
Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Chuyến đò đã qua bờ nơi xa ấy
Nắng phai tàn bên ánh lửa chiều đông hừng hực cháy
Giấc mơ buồn cuống quýt đậu vào tim.
Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Quá khứ cuộn tròn trong ánh mắt một thời mê dại
Đêm dẫu bình yên vẫn khoe mình trống trải
Hốt bụi đường nhòe ướt phía không anh.
Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Con dã tràng lơ ngơ miệt mài nơi biển lớn
Nỗi nhớ khom lưng suốt mười hai con sóng
Vồ về đam mê - buông lưới phía xa bờ....
Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Trái tim thôi mặc định những miền hoang hoải
Giấu lên mắt môi những niềm đau còn mãi
Mùa đông hiền như mây....
Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Nghe phố hoang vu đang ươm mầm hạnh phúc
Cuối trời thu rồi trăng lõm nơi lồng ngực
Em muộn màng tất tả cõng mùa sang.
Ngày anh thả xuống dòng sông em tình yêu
Mùi khói sương đã buông rèm nỗi nhớ
Cong cóng chiều - ngẩn ngơ về qua phố
Nồng nàn em - lạc giấc buổi xuân thì....
Đường dẫn cố định | góp ý (22) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | October 21, 2008,16:07
Đường dẫn cố định | góp ý (5) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | October 20, 2008,08:00
"....này em, hoa sữa vương đầy trên tóc nè,- chắc đây là những đốm trắng cuối cùng của mùa thu đấy kưng ah!".....
Em ah,mai đã là 20-10, ngày mà đàn ông bọn anh (bất cứ ai là đàn ông thực thụ) sẽ nhận ra ngày hôm qua là 1 ngày vô cùng ý nghĩa! Với anh, nó còn ý nghĩa hơn nhiều lần , vì anh có em ở bên. Em ah, sáng nay, lúc e còn đang ngái ngủ chưa biết có chuyện gì mà anh dựng e dậy sớm đến thế...anh đã là xong bộ váy mà em thích nhất, chọn cho Bống yêu đôi giày 5fân(hôm nay e chịu khó thấp hơn 2 fân nhé,vì anh sợ hôm nay mình đi bộ nhiều, e sẽ đau chân lắm đấy kưng ah).....Chỉ 1 nụ hôn thật "kêu" của anh mới làm em tỉnh-chắc chắn là thế rồi !
Lịch trình của mình đã được ấn định từ ngày 12-10, hôm nay cứ thế tiến hành thôi nhỉ?.....
Anh sẽ đèo em bằng xe đạp, cũng xa đấy.....ra tận chợ hoa Quảng Bá cơ mà!, rồi mình sẽ qua Phủ Tây Hồ chụp ảnh, ăn sáng bằng món bánh tôm em "khoái" nhất. Khi quay về, mình đi cafe Cổ Ngư, rồi đi dạo trên đường Phan Đình Phùng le lói nắng.......Bống ah,đã chuẩn bị xong chưa em? (em make up thì cứ make up, nhưng fải để a búi tóc cho đấy nhé, kiểu búi tóc này,anh vẫn thường làm cho mẹ đấy.....)....
Nào, giữ chặt ghi đông, ngồi lên gióng xe để anh 'thồ" em.....!
...... bánh xe lăn đều.....trời còn chưa tỏ mặt người......cái không khí se se của tiết trời cuối thu len lỏi vào tóc em, làm anh có cớ để tì cằm lên vài em, giụi bên má đầy mồ hôi của anh vào má em, nhẹ hít thật sâu hương thơm mát từ tóc e......cứ thế ....cứ thế...cho đến khi em fát hiện "mưu đồ..." của anh....thì cũng đã đến chợ hoa Quảng Bá!
Trời chưa thật sáng, nhưng chợ đã rất đông! dắt tay em đi dạo đến vòng thứ 3, anh mới tự tay chọn được 1 bó hoa Ly cho em. Với anh, em chỉ thích anh tặng hoa LY- vì ý nghĩa đặc biệt của nó (chứ không phải những bông hồng quyến rũ kia ). Thêm vài cành thông và vạn tuế, anh đã hình thành được ý tưởng về lọ hoa mà anh sẽ tự tay cắm tặng em....!
Đói chưa kưng?bụng réo ầm ầm rồi kìa, mọi khi, cứ 9h em mới ăn sáng, sao hôm nay lại đói nhanh thế nhỉ :D?mình qua Phủ Tây Hồ thôi em....
Tưởng Bống của anh ít chụp ảnh, ai dè, cũng biết làm dáng ra phết đấy nhỉ?nào là ngồi trên xe đạp, nào là ngồi trên tay vịn đường bao Hồ Tây, lúc thì cúi khom lưng quay người, lúc thì thướt tha thả bước.....anh đã chụp được hết...và sẽ chỉ mình anh giữ bộ ảnh này!anh vốn "ích kỉ" mà em!
...Cổ Ngư quán vẫn như ngày nào...!Vẫn tầng 3, vẫn mấy chiếc ghế nhựa, vẫn góc ngồi quen thuộc....và vẫn là vòng tay của anh trên vai em....!em đang khẽ thả những vần thơ trên gợn sóng Hồ Tây, còn anh,tỉ mẩn nhặt từng cánh hoa sữa còn lưu trên tóc em......không hiểu sao, sau những đợt mưa thu mấy hôm trước, hoa sữa vẫn còn...để rơi trắng trên tóc em!
Bống yêu của anh! Khi cuộn tròn trong nỗi nhớ đến da diết, nhịp đập trong anh dường như không còn nữa....! Mỗi năm, anh lại có một lần được đón em bay ra HN,đưa em dạo những con đường mùa thu.....và rồi lại làm khổ con tim anh....và em....cứ nhớ nhau đến quay quắt thế này!
Đêm! bóng đen và ánh sáng...em và anh!.......!.......!......!....
(trích: nhật kí dành cho em-Bảo Nam)
Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)
Chung | dauchamphay | October 16, 2008,10:09

Đường dẫn cố định | góp ý (27) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | October 13, 2008,07:48

Đường dẫn cố định | góp ý (29) | Trackbacks (0)
Cho một người | dauchamphay | October 09, 2008,10:14

Em có làm anh đau không?
Khi nỗi nhớ hình như không còn nữa
Chiều ngã vào đêm bản nhạc buồn vơi nửa
Gió xiết mình u uất trầm luân
Em có làm anh đau không?
Khi trái tim muốn nói lời từ biệt
Cọng cỏ khô mơn man bờ vai khuyết
Nhói vào nhau, ánh mắt ấy...không lời....
Có lẽ chúng mình chia tay thôi
Dẫu hoàng hôn cố níu ngày ở lại
Giọt sương khuya vấp vào tim tê tái
Gió hao gầy, trăng khuyết mặt trong nhau....
Lời hò hẹn nào trắng xóa niềm đau
Tan vào em
Tan vào anh
hồi sinh từng thế kỷ
Anh đã ở trong em, nơi ngọn nguồn suy nghĩ
Giờ trắng tay....rưng rưng bóng mưa ngồi....
Có lẽ chúng mình chia tay thôi....
anh ạ
Khi bàn tay cố tình vấp ngã
Lật mặt nào cũng năm ngón...dửng dưng....
Dẫu yêu đến bao nhiêu, dẫu đã từng....
Cũng đành để dấu lặng nơi tim mình yên ổn
Anh về đi....
để sóng kia đừng gợn
Đang ầm ào trong đáy mắt mờ sương.....
Đường dẫn cố định | góp ý (36) | Trackbacks (0)